Who will I wanna be? – Photographer [or] Image Reader?

Chiếc máy ảnh tốt nhất là chiếc máy ảnh mà mình có. Khi chụp hãy quên hết tất cả đi, chỉ để lại bạn, chiếc máy và khoảnh khắc. Xoay xoay vặn vặn tăng tốc giảm khẩu qua cho khỏi thô bỉ quá, chờ một tích tắc đến và bấm.
Bố cục, ánh sáng etc tất cả chỉ là công cụ, máy bèo nhèo lens rẻ mạt cũng chỉ là công cụ. Hãy sử dụng chứ đừng để bị chi phối.
Vì thứ khiến bức ảnh của đừng ngoài đám đông là tâm hồn.

The Lens Journey

from “The Last Samurai” – đoạn mình thích nhất

Nobutada: Please forgive. Too many mind.
Tom Cruise: Too many mind?
Nobutada: Yes. Mind the sword, mind the people watch, mind the enemy. – Too many mind!
Nobutada: No Mind!

Thời gian gần đây, mình bỗng nhận ra ảnh mình ngày càng chai lì, mất đi cảm xúc dù nó có vẻ chỉnh chu hơn, đúng với các niêm luật phối cảnh, hình hoạ, ánh sáng hoặc cái mẹ gì đại loại như thế hơn.

Như ảnh mình chụp con. Suốt 4 năm ròng sau này, dù máy đã mua, lens đã có và kiến thức cũng nạp thêm nhiều… nhưng dường như chưa bao giờ mình bắt lại được những khoảnh khắc như thế này của Tun. Và cho đến tận bây giờ, đây vẫn là những shot chụp con mà mình thích nhất (dù ngày ấy chẳng có gì…

View original post 1,164 more words

Nhân một ngày lâu lắm trở lại WordPress

Thật ra dăm bảy bữa Y vẫn quay lại WordPress để đọc, trên này vẫn có vài con người thú vị viết một cách đều đặn. Cơ mà đã lâu rồi chẳng viết tí gì trên này.
Gần đây Y thả mình chìm đắm trong âm nhạc. Ngu thì vẫn hoàn ngu, cơ mà đợt này có khá hơn một tẹo rồi. Cầm uku và guitar lên, không dám gọi là chơi, nghịch, Y thấy lòng nhẹ đi nhiều. Âm nhạc như kiểu một bàn tay xoa nhè nhẹ ấy, dễ chịu lắm.
Còn khoảng 1 tháng nữa đến ngày xa xứ. Cũng chưa biết nên cảm thấy như thế nào, chỉ thấy Hà Nội đang hơi bức bối và tù túng.