Cuoi Ngo

My heart just skipped a beat…

Advertisements

Hope

Another time, someone say that i was destined to be alone. I don’t drown myself in that belief, but it has never evaporated.

I have tearful memories on the subject, some already left, some can only be nowhere as close as used to. A question strikes me like lightning: When will you guys leave me?

Little hope as it may seems, i desperately want the answer to be: “death”

Some wishes of mine

Will definately keep on updating this shit for awhile

1/ Girls would put on something red during their period.
2/ To be able to lift things into the air with my brainwaves.
3/ Teleportation.
4/ Not being so rich but enough to support my shitty money-consuming routine.
5/ Never feel sleepy, ever again.
6/ Endless storage of free brains for the society.

To be continued

Vin and Pablo

1. Sáng nay học xong, Y đi xem phim với lớp. Cái giai đoạn tiền rạp chiếu nó kinh hoàng đến mức Y thấy đáng ngại về giới trẻ hiện nay: tốc độ lớn nó tỉ lệ không tương đồng với tốc độ khôn, chẹp chẹp, không ổn.

2. Vào phòng xem phim thì Y thấy khả thỏa mãn với những gì nhận được với mức giá phim 2D của thẻ học sinh kết hợp với gói bỏng vừa nước lớn thay bữa trưa vô cùng hợp lý. Bộ phim không quá xuất sắc nếu Y nhìn nó trên nấc thang bình thường, nhưng sao xem xong Y thấy cũng cảm động rưng rưng, chắc tại thấy bản thân ở trong đấy. The last scene touched the hearts of crew with the hearts of the audiences. The death of Paul, or should I call him Pablo, was a traumatizing drift of life that affected everybody. After all, he was such a nice guy, who can ever hate him?

3. But nevertheless, the impact on Vin was definately the homerun of melancholy and desperation. I think siblings cannot choose each other, so they have to live with the choice of Mother Nature and make the best of it, but Vin chose Pablo to be a friend, a non-shared-blood brother. Nothing was compulsory, but they never left each other and the connection is so strong that can evaporate the boundary between life and death.
Y có một thằng bạn, quý danh là Đức và Y coi nó bằng trời. Thằng nào đụng vào nó bị Y đập cũng đừng kêu nhé.